Những hạt mưa tí tách hắt vào ô cửa kính, Hà Diệp thức dậy sớm hơn năm phút so với giờ cài báo thức.
An Thành là một thành phố nhiều mưa, suốt cả một năm, cứ bình quân hai ba ngày sẽ lại đổ một trận mưa, ai nấy cũng đều quen cả rồi.
Cô ra ngoài đánh răng, phát hiện bố đã giúp mình lấy sẵn ô đặt trên bàn ăn cơm rồi.
"Hôm nay ngồi xe buýt tới trường đi."
"Vâng."
Mười mấy phút sau, Hà Diệp đi ra khỏi thang máy, cô mở chiếc ô đi mưa màu xanh da trời trong tay lên.
May mà chỉ có mưa rơi chứ không nổi gió, không cần phải lo sẽ ướt giày và ống quần.
Trạm dừng xe buýt ở phía cửa Đông, nhìn xuyên qua hàng rào bằng sắt rèn nghệ thuật ở bên ngoài tiểu khu, Hà Diệp trông thấy bên dưới mái hiên của điểm đợi xe buýt có sáu bảy người đang đứng ở đó, trong số đó có bốn người là học sinh của Nhị Trung.
Thời tiết như thế này chắc chắn ít người đạp xe đi, hoặc là chen chúc trên xe buýt giống như cô, hoặc là người nhà sẽ lái xe đưa đi.
Đến khi Hà Diệp đi ra khỏi tiểu khu tới trạm xe buýt, thì cô vừa bất ngờ nhưng lại không bất ngờ cho lắm vì nhận ra Lục Tân cũng ở đó, anh đeo cặp bằng một vai, một tay xách theo một chiếc túi đựng đồ chuyên dụng dùng để đựng ô ướt.
Ba người học sinh còn lại đều là những khuôn mặt xa lạ, có thể là hai học sinh khối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887424/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.