Món quà khung ảnh bằng gỗ này, khiến cho Hà Diệp nhớ tới lần gặp gỡ chính thức đầu tiên giữa cô và Lục Tân, cũng chính là lần hai người gặp nhau ở siêu thị nhỏ nhà cô.
Vậy nên, từ lúc ấy Lục Đã đã có "cảm giác" với cô rồi sao?
Vừa mới nghĩ như vậy, Hà Diệp không thể không bội phục Chu Tình được, không ngờ vậy mà lại bị cô ấy đoán trúng thật rồi.
Hà Diệp lại nhìn cô gái hoạt hình trong khung ảnh, có lẽ là do bầu không khí nên quả thực nhìn khá là đẹp đấy chứ.
Chiếc lá tròn tròn: [Ai vẽ vậy?]
Lục Tân: [Cô nhỏ của tớ, sinh viên tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật.]
Chiếc lá tròn tròn: [Cậu cho cô ấy xem ảnh của tớ?]
Lục Tân: [Bức ảnh đại hội thể thao năm ngoái.]
Chiếc lá tròn tròn: [Vậy cậu nói với cô ấy như thế nào?]
Lục Tân: [Không cần nói, tự hiểu.]
Hà Diệp đúng là phục anh luôn, nếu cô mà thích ai thì chắc chắn sẽ không để cho người lớn biết.
Lục Tân: [Có thích không?]
Hà Diệp ăn ngay nói thẳng, có gì nói đấy: [Ừ, cô nhỏ của cậu giỏi thật đấy.]
Lục Tân: [Bóc hết quà rồi?]
Hà Diệp đọc xong nhưng chưa trả lời vội, cô mở hộp quà thứ hai ra.
Hộp quà nhỏ tinh tế giống như hộp đựng trang sức, bên trong quả nhiên cũng là một sợi dây chuyền màu bạc.
Hà Diệp chưa từng tiếp xúc với những thứ này, cô thậm chí còn không phân biệt rõ được sợi dây chuyền mảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887380/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.