Thứ hai đầu tuần, Lục Tân cuối cùng cũng bắt đầu đợt thực tập trong kỳ nghỉ hè của anh.
Nghĩ tới việc hôm nay bản thân phải ngồi xe buýt đi gia sư một mình là Hà Diệp chỉ cảm thấy cả người thoải mái.
Thành thật mà nói có Lục Tân đi cùng sẽ mang lại cho Hà Diệp cảm giác an toàn, nhưng hầu hết thời gian đều là sự ngượng ngùng mất tự nhiên, bởi vì ánh mắt của Lục Tân gần như lúc nào cũng khóa chặt trên người cô, bị một chàng trai ở khoảng cách gần nhìn như vậy, ngay cả ngáp ngủ Hà Diệp cũng ngại không dám ngáp, những khi thời tiết quá nóng chảy mồ hôi, cô cũng phải suy đoán xem liệu có phải Lục Tân cũng nhìn thấy giọt mồ hôi của cô rồi hay không.
Đồng thời, Hà Diệp còn phải suy xét đến số tiền và thời gian mà Lục Tân phải bỏ ra nữa.
Ngồi xe buýt chẳng phải một chuyện thoải mái và dễ chịu, những khi ít người thì còn có chỗ để ngồi, nhưng đến giờ cao điểm người người chen chúc nhau, hận không thể đè bẹp cặp sách. Cứ nghĩ đến việc Lục Tân đáng lẽ ra có thể ngồi ở nhà nghỉ ngơi nhưng lại chạy tới chịu khổ cùng mình, Hà Diệp sẽ cảm thấy áp lực, cảm giác áp lực khi vô tình làm liên lụy đến người khác. Bao gồm cả tiền Lục Tân ngồi ở quán cà phê hay quán trà sữa những khi đợi cô, bao gồm cả tiền anh gọi xe, cho dù điều kiện của Lục Tân dư dả, Hà Diệp cũng thật sự rất khó để không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887374/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.