Vận may không tồi, khi Hà Diệp chen chúc trên xe buýt qua một trạm thì hành khách trên ghế ngồi bên cạnh xuống xe.
Cô ngồi vào chỗ trống kia, rồi sau đó ôm cặp sách đeo sau lưng đặt lên trên đùi và ôm nó trong lòng.
Tiếng chuông điện thoại trong cặp sách vang lên.
Hà Diệp cụp lông mi xuống, một lát sau, cô lấy điện thoại ra, không muốn để người khác nhìn thấy nên khi mở tin nhắn ra xem, cô nghiêng màn hình điện thoại về phía cửa sổ xe.
Nhóm trưởng: [Buổi tối tớ đi đón cậu.]
Hà Diệp mím môi, sau đó tắt điện thoại đi.
Tính cả chủ nhật thì đã hai ngày một đêm cô không gặp Lục Tân rồi, cũng không trả lời bất cứ tin nhắn nào của anh.
Lúc ban đầu Lục Tân còn xin lỗi cô, cô không thèm để ý đến anh, anh cũng không nói những lời như vậy nữa, chỉ gửi hết cho cô những PPT giáo án lập trình mà anh giảng, sau đó lại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, chào buổi sáng rồi chúc cô ngủ ngon, kể những chuyện thú vị khi đi thực tập cho cô nghe, kế tiếp là dòng tin nhắn ban nãy.
Hà Diệp có thể lơ đi những tin nhắn trước đó, bây giờ...
Cô trả lời: [Không cần, tớ không muốn gặp cậu.]
Nhóm trưởng: [Tớ rất nhớ cậu.]
Hà Diệp đọc xong, ấn tắt màn hình, cất điện thoại vào trong cặp sách.
Điều hòa trong xe phát ra âm thanh vù vù, ánh nắng bên ngoài cửa kính vô cùng chói chang, cho dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/2887367/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.