TỎ TÌNH XONG, TÔI LỘ THÂN PHẬN - CHƯƠNG 7
Tác giả: Kiến Kình Lạc
Edit: Alex
_____________
Đưa người đến đại học B, Đỗ Khê Nhiễm lại hạ cửa sổ xe, dặn dò: “Nghỉ ngơi sớm một chút, mai đừng đến trễ.”
Diệp Nam Nịnh gật gật đầu.
“Có gì không hiểu thì hỏi Hứa Hoan. Nếu chị rảnh thì cũng có thể hỏi thẳng chị.” Đỗ Khê Nhiễm nói.
Diệp Nam Nịnh lại gật đầu thêm lần nữa.
Tự cảm thấy đã nói đủ nhiều, lúc này Đỗ Khê Nhiễm mới khởi động xe, chạy đi vài chục mét. Trong lúc lơ đễnh liếc qua kính chiếu hậu, cô thấy cô nàng kia vẫn còn ngơ ngác đứng tại chỗ dõi theo mình. Đỗ Khê Nhiễm mỉm cười, sau đó dời mắt xuống nhìn đường.
Đến khu chung cư, cô mua một phần ăn tối đóng gói dưới lầu. Xách đồ ăn về nhà, Đỗ Khê Nhiễm thẳng chân đạp rớt hai chiếc giày, xỏ dép lê vào bước đến bên bàn ăn, xử lí bữa tối.
Điện thoại đổ chuông, cô ngẩng đầu kêu một tiếng “Cứu mạng”, kết quả nhìn tên người gọi mới thấy không phải khách hàng mà là đứa bạn già.
“Moshi moshi, cục cưng ăn cơm chưa dạ? Có nhớ người ta hông đó?” Chương Mịch Song ỏng ẹo nói bên kia điện thoại.
“Nói. Tiếng. Người.”
“Mượn ít tiền.”
“Không có.”
“Đừng mà ~~ Nhiễm Nhiễm, Tiểu Nhiễm Nhiễm, mình không còn là bảo bối yêu quý nhất của cậu nữa rồi sao?”
“Cậu là con quỷ yêu quý nhất.”
Chương Mịch Song cười ha hả: “Nói thật đó, giang hồ cứu cấp, mình chuẩn bị mua nhà, cậu cho mình mượn một mớ đi.”
“Bao nhiêu?”
“Mười vạn.”
“Không được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-tinh-xong-toi-lo-than-phan/465793/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.