TỎ TÌNH XONG, TÔI LỘ THÂN PHẬN - CHƯƠNG 106
Tác giả: Kiến Kình Lạc
Edit: Alex
_____________
Trời mưa ngày càng nặng hạt, hai người ngồi trước mộ, co rúc dưới một chiếc ô mà thì thầm nói chuyện, hoàn toàn không thèm bận tâm mình bị ướt bao nhiêu.
Đằng xa vang tiếng gọi với, Diệp Đình Viễn cầm ô chạy đến tìm người: “Chị Hai, mưa lớn quá, chị định ở lại tới chừng nào?”
Diệp Đình Viễn thở hồng hộc chạy tới trước mộ thì lại thấy Diệp Nam Nịnh và Đỗ Khê Nhiễm đang ngồi xổm dưới đất, đồng loạt ngẩng đầu nhìn mình. Cậu chàng ngơ ngác: “Thì ra hai người có ô... Không đúng, chị Đỗ tới hồi nào vậy?”
“Một lúc rồi.” Đỗ Khê Nhiễm đáp.
Diệp Đình Viễn: “Sao chị lại tới đây?”
Đỗ Khê Nhiễm: “Đi ngang qua.”
“À. Vậy hai người định ở đây bao lâu nữa? Mưa lớn quá, không mấy về trước đi.”
“Em thấy sao?” Đỗ Khê Nhiễm chờ Diệp Nam Nịnh quyết.
Bấy giờ Diệp Nam Nịnh mới để ý thấy chị đa bị mưa tạt ướt kha khá, vội phủi nước trên người đối phương: “Về thôi.”
“Không trò chuyện với mẹ em nữa à?” Đỗ Khê Nhiễm hỏi.
“Vâng, bình thường cũng có nói chuyện với mẹ, giờ về sớm một lúc không sao.” Diệp Nam Nịnh nắm tay chị xuống núi.
Diệp Đình Viễn ngoan ngoãn theo sau, sợ hai người trượt ngã bị trầy trụa đâu, song lại phát hiện họ đang nắm chặt tay đối phương, hoàn toàn không cần mình coi chừng. Trong lúc vô tình, cậu chàng nhìn quanh một lượt, chợt phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-tinh-xong-toi-lo-than-phan/2487241/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.