Hoàng hôn biếng nhát chậm chạp thu ánh dương lặn mình dưới đại dương. Chắc có lẻ âm thầm đem ánh dương kia đến nữa vòng trái đất bừng sáng một ngày. Phần nắng yếu ớt cuối ngày phủ lên mọi vật một chút huyền dịu. Cây bớt xanh, mây bớt trắng, trời bớt thẳm. Mọi thứ bớt một chút rồi nhẹ nhàng lẫn vào màn đêm.
Ngợm nhìn những thay đổi như đoạn phim quay chậm trước mắt, rồi khẽ nghiêng đầu nhìn Nghịch đánh giấc trên nền cỏ. Gió thoảng từng cơn nhẹ như lời hát ru khiến mi mắt Ngợm cũng muốn khép. Bên tai cô bé là lời thì thầm dịu êm. Vi vu, vi vu và vi vu. Cơ thể dần thả lỏng, chìm vào giấc ngủ say.
Viền mắt ươn ướt, nhẹ buốt thức tỉnh giấc ngủ dài. Nghịch ngồi bên Ngượm, nhìn về phía xa xa. Cậu chắc đã thức để canh cho Ngợm ngủ. Một cuộc đua dài, giải phóng hết mọi thứ kể cả sức lực khiến cả hai mệt nhoài. Nghịch để mình chìm vào sự trầm lắng, Ngợm để mình chìm vào giấc mơ không rõ.
...
Vài tiếng trước.
” Lần này sẽ cho bọn con gái khóc thét lên". Lỳ đắc ý hất mặt về đoạn dốc phía trước.
Cả đám cũng nhìn về hướng ấy, bất giác cùng lúc hít sâu. Địa hình Lỳ chọn quá chuẩn cho những tay đua thích chinh phục. Đoạn dốc phía trước gần như dựng thẳng đứng, nối tiếp nó là những đoạn hết sức ngoằn nghèo như rắn bò.
Khi tất cả vào vị trí sẵn sàng, bọn con gái ngồi sau tuy cũng gan lỳ nhưng cũng không tranh khỏi lo sợ. Nghịch ngoái đầu ra sau hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-se-tim-cau-trong-gio/37293/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.