Đeo đai trắng cùng chạy với một đám học sinh trung học, Tô Oản cảm thấy mình già đi. Một ngày luyện xong, cô cảm thấy mình đã muốn mệt đến gãy xương, nhưng lúc đi ra lớp học võ, trùng hợp gặp được Lịch Thừa Nhiên từ lớp cấp cao đi ra.
Lịch Thừa Nhiên thấy cô, giật mình. Lập tức hai má Tô Oản liền đỏ “Chào… Thật khéo a. Cậu cũng học ở đây a”
Lịch Thừa Nhiên học ở trong này, đó là chuyện mỗi người ở trung học đều biết…
Nhưng cuối cùng Lịch Thừa Nhiên cũng không đâm thủng lời nói dối của cô, gật gật đầu “Giờ học của cậu xong rồi sao? Cùng nhau trở về đi”
Tô Oản ngẩn ngơ “A, a… Ừ, tốt” Trong lòng cô đều phải nở ra hoa nói.
Nhà cô và nhà hắn cùng đường, trước kia cũng có lúc cùng nhau ngồi xe buýt về nhà, chính là rất ít khi giống như bây giờ, toàn bộ trên xe liền chỉ có hai người bọn họ, bọn họ cùng ngồi một chỗ, Tô Oản hầu như nghe được nhịp tim của mình.
Thật ra thì vào lúc ban đêm trên xe buýt cũng không nói cái gì. Tô Oản vẫn còn cúi đầu, đến nhìn cũng không dám nhìn Lịch Thừa Nhiên mấy lần.
Đến lúc trở về nhà, cô lại lấy quyển nhật ký của mình ra, bởi vì rất kích động, một chữ cũng chưa viết ra được, ngược lại ở trên vở vẽ hai đứa trẻ, một người là cô, một người là Lịch Thừa Nhiên. Bọn họ ngồi sánh đôi, Lịch Thừa Nhiên nhìn ngoài cửa sổ, cô xem đầu gối mình.
Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-oan-tham-men/2109131/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.