Còn không có điện thoại…
Tô Oản cảm thấy, có lẽ Lịch Thừa Nhiên sẽ không gọi điện thoại lại đây.
Nhưng mà cô vẫn chưa từ bỏ ý định, nạp đầy pin điện thoại, như cũ lăn qua lộn lại nhìn…
Làm sao lại không gọi điện thoại chứ. Không phải nói sẽ gọi điện thoại cho cô sao, không phải nói, trả lời cho cô sao…
Tô Oản rất tủi thân, lại sưng mắt đi học.
Hôm nay trên đường không gặp được Lịch Thừa Nhiên, bởi vì cô đến muộn, lúc đó đi vào phòng hoc, toàn bộ mọi người trong phòng học đang nói chào buổi sáng, giáo viên đang im lặng tiêu sái đi qua bàn học, thấy Tô Oản tiến vào, giáo viên khoát tay áo.
Quy củ cũ, đứng phạt cửa.
Tô Oản ngoan ngoãn đi đứng ở cửa, vẫn cúi đầu, cũng không nhìn ai.
Đến khi phòng học vào tiết 1, vẫn là ủ rũ cúi đầu như cũ, giống như con chó nhỏ bị đánh trúng. Vương Hân ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi cô “Bị cự tuyệt sao?”
Không ai hỏi thì khá tốt, có người lại quan tâm liền thôi, Tô Oản mở miệng chính là một cổ họng khóc nức nở “Hắn không gọi điện cho tớ”
Vương Hân ngẩn ngơ “Tan học tớ giúp cậu đến hỏi hắn.
Tô Oản ra sức gật đầu.
Có lẽ tuổi này đều là như vậy, nhát gan da mặt mỏng, chuyện lớn một chút có thể chảy chút nước mắt, có chuyện cũng không dám nói thẳng, không phải là khiến người ở giữa cực kỳ mệt mỏi chạy hai đầu.
Vương Hân hỏi trở về,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-oan-tham-men/2109129/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.