Miêu Miêu còn chưa nói ra được câu hoàn chỉnh thì Chu Viên "Không thèm để ý hư danh" đã đồng ý rồi.
Mặt Miêu Miêu ửng hồng, bé cảm thấy mình rất ngốc, cái gì cũng không biết làm.
Lúc tới giờ vào học, trong lòng Miêu Miêu vẫn còn nghĩ tới chuyện trong nhà nên lần này bé không có giơ tay trả lời câu hỏi.
Chu Viên thấy bộ dạng không yên lòng của bé cũng có chút đau lòng.
Bàn bạc những chuyện này trong phòng học có hơi bất tiện, nên lúc bọn họ tan học liền đi ra sau bồn ngoài bên ngoài.
Đương nhiên không thể thiếu Đặng Phong được.
Bốn đứa trẻ ngồi xổm sau bồn hoa.
"Chu Chu, cậu có cách nào không?" Tinh Tinh mở miệng nói ra.
Chu Viên chưa từng nghiên cứu qua vấn đề về gia đình, thật ra cậu cũng không hiểu lắm, cậu cảm thấy ly hôn sẽ tạo thành ảnh hưởng đối với một đứa bé chủ yếu vẫn là bởi vì chính cậu cũng không phải là một đứa trẻ bình thường, vậy nên cậu thử hỏi Miêu Miêu, "Nếu như ba mẹ ly hôn, cậu cảm thấy buồn nhất chính là chuyện gì?"
Trước tiên cứ xuống tay từ chỗ này trước, rồi sau đó mới quyết định có nên giúp bọn họ không ly hôn hay không.
Miêu Miêu ừ một tiếng, nhỏ giọng nói, "Mẹ sẽ rất buồn và vất vả."
Miêu Miêu cũng không nghĩ đến nếu không có ba thì sẽ tạo ảnh hưởng gì đến mình, trong nội tâm bé chỉ không bỏ được mẹ.
Không muốn mẹ buồn, không muốn mẹ khổ cực như vậy.
Nghĩ tới đây, Miêu Miêu lại cau mày nói, "Hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-muon-lam-ban-tot-voi-cau/527583/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.