cô vào phòng làm việc nhưng không thể tập trung nổi, tại sao Âu Thiên Vũ lại có mặt ở đây. do hắn ta đã biết chỗ cô hay là chỉ vì có cùng dự án hợp tác nên mới xuất hiện ở công ty cô làm. bao nhiêu câu hỏi đó mà cô nhầm lẫn hồ sơ báo cáo khiến trưởng phòng trách mắng, hôm nay cô xin phép nghỉ sớm do mệt, trưởng phòng thấy thế cho cô về nghỉ ngơi. cô từ trong công ty bước ra, chiếc xe xịn màu đen dừng gần đó có người đang quan sát cô, khi cô lên xe rời đi chiếc xe đó mới bắt đầu lăn bánh.
ngồi trên xe buýt dựa đầu vào cửa kính Tô Dung Dung mãi lo suy nghĩ, chẳng hiểu vì sao cô lại thật thảm hại như vậy. cô biết cứ như thế này Âu Thiên Vũ sẽ tìm được cô, có trốn thêm nữa cũng bất khả kháng. thế lực của Âu Thiên Vũ bây giờ đã một tay che được trời, không còn cách nào chống lại. nói chi đến tìm hiểu đều tra vụ việc cái chết của cha mẹ cô, biết bao chuyện cứ đến cùng lúc cô rất mệt mỏi.
cô lê chân đầy mệt mỏi về đến nhà, Hà Thanh Quy đã ngồi trước cửa đợi cô. nhìn thấy cô anh mỉm cười nhẹ nhàng, thấy biểu cảm của cô anh hiểu được cô đã gặp vấn đề gì đó;
'tôi vào nhà cùng em được không, tôi sẽ không xin ngủ lại đâu'
anh nhẫn nại chờ, cô mở cửa mời anh vào, vừa đóng cửa lại cô đã ôm chầm lấy anh khóc như em bé, anh ôm chặt lấy cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-dung-dung-anh-da-ve-roi/3733147/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.