khi trong nhà mọi người đã ngủ hết, cô lặng lẽ bước thật khẽ xuống tầng, đèn đã tắt hết chỉ còn ánh sáng đèn bên ngoài chiếu vào nhìn vẫn không nhìn rõ nên cô lần đi theo trí nhớ. qua khỏi phòng khách đến cửa vẫn rất may mắn là cửa không khóa, mở cửa đi ra sân ngoài vẫn không bị ai phát hiện quả thật rất may mắn cô thấy vui trong lòng, nhưng khi đi đến cổng chính thì may mắn đã không sảy ra với cô lần nữa cửa đã khóa. cô cố gắng tìm cách thoát ra ngoài, cửa thì khóa tường nhà thì cao, lay hoay mãi mà không thể ra ngoài. bỗng nhiên người làm do bị đau bụng thức dậy rạng sáng phát hiện ra
'tiểu thư đi đâu giờ này thế, ông bà chủ dặn dò rằng không cho tiểu thư ra ngoài, tiểu thư nên trở về phòng khi ông bà chủ chưa hay, sẽ trách phạt người làm xin tiểu thư về phòng'
người làm đều thức dậy kéo dẫn cô về phòng, cô năng nỉ họ cho cô được ra ngoài, người làm đành vào gọi ông bà chủ
'ông bà chủ thức dậy đi ạ! Tô tiểu thư đang định trốn đi ra ngoài, tôi đã khuyên nhưng Tô tiểu thư vẫn không chịu về phòng'.
nghe người làm nói thế chú thím họ bật dậy chạy nhanh ra ngoài cửa giữ lại, kêu người làm khiêng cô vào nhà.
" con muốn ra ngoài con không muốn gả cho Âu thị, con muốn hủy bỏ đám cưới này" ..chát...
chú họ lại lần nữa đánh cô thật mạnh quát lớn:
'từ nay đến lễ đính hôn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-dung-dung-anh-da-ve-roi/3733137/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.