trước khi đi chú Trương rời đi có đưa cho Dung Dung hộp nhỏ bí mật dặn dò rằng; 'hãy giấu kín đừng để ai biết và luôn đem theo bên mình chỉ được mở ra khi nguy cấp nhất'.
nỗi buồn nào cũng sẽ vơi theo thời gian, ngôi nhà đã từng rất hạnh phúc với cô, đã từng rất bình yên giờ chỉ còn lại nỗi nhớ thương. mất đi người thân yêu nhất ngôi nhà lạnh lẽo, mỗi đêm chỉ còn nỗi nhớ thắt lòng, niềm an ủi với cô là mơ thấy cha mẹ vẫn còn bên, nhưng sự thật nào cũng đắng cay sẽ không nhẹ nhàng với cô chỉ vì cô là con gái.
cô tìm gặp chú họ xin vào công ty học việc, cô nghĩ ở nhà không làm gì sẽ nghĩ về quá khứ mãi sợ ngày nào đó cô sẽ phát bệnh.
"chú Tô con sẽ vào công ty học việc xin chú duyệt cho"
'Dung Dung à! sao con muốn vào công ty thế mọi việc có chú và thím lo tất rồi, con chỉ cần nghỉ ngơi ở nhà thôi con hiểu chưa'.
thím họ lo lắng phản đối.
"con đã ra trường rồi, tuy giờ con chưa có kinh nghiệm nhưng con sẽ học, con không thể ngồi ở nhà mãi được xin phép chú thím họ cho con được đi làm".
'chú thấy thím họ con nói đúng tinh thần con chưa ổn định nếu vào công ty sẽ không tốt cho sức khỏe con, việc công áp lực nhiều sợ con sẽ đỗ bệnh nên con cứ nghỉ ngơi ở nhà thêm thời gian nữa. chú sẽ cho con vị trí thích hợp khi mọi chuyện ở công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-dung-dung-anh-da-ve-roi/3733135/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.