hôm sau chú thiếm và em gái họ dọn vào nhà cô, Tô Dung Dung cũng chẳng quan tâm đến vì với cô ai cũng được cô điều không cần, vì những người quan trọng đã xa cô mãi mãi. chỉ còn chú Trương vẫn chăm sóc cho cô như người thân hơn cả người chú mà bây giờ cô mới gặp,
"chú Trương chú đừng đi bỏ cháu nha, giờ con chỉ còn mình chú là thân cận chú bỏ rơi con nữa thì con biết làm sao"
nước mắt rưng rưng Dung Dung nói khẽ:
"tôi sẽ bên tiểu thư đến khi nụ cười của tiểu thư trở lại, yên tâm nhé" chú Trương an ủi.
hôm nay là lễ tốt nghiệp ai ai cũng cùng gia đình vui vẻ chụp ảnh kĩ niệm, rất náo nhiệt chỉ có một dù đến trễ nhất nhưng vẫn trốn góc nào đó lặng lẽ gặp hiệu trưởng và rời đi sau đó.
"Tô Dung Dung chờ tớ với, sao cậu không liên lạc với tớ biết được chuyện nhà cậu trên báo tớ rất lo. gọi cậu cũng chẳng được, cậu ổn chứ ngồi đây kể cho tớ nghe" là Danh Danh bạn thân của Dung Dung.
"tớ! Danh Danh à tớ không ổn tí nào tớ đau lắm tớ không muốn sống nữa, chẳng còn gì để tớ sống tiếp từ đây tớ phải sống thế nào đây. cha mẹ tớ đã rời xa tớ rồi không còn bên cạnh tớ nữa, tớ phải làm sao đây Danh Danh à".
những nổi buồn đau chất chứa bao lâu nay trong lòng Dung Dung đã có nơi để dựa vào khóc cho vơi bớt mệt mỏi mà cô đã gồng mình chịu đựng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-dung-dung-anh-da-ve-roi/3733133/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.