Tô An Hạ đã đi tìm khắp nơi rồi mà không thấy đâu cả, cung điện ở phía Đông không thấy, phía Nam cũng không thấy, phía Bắc cũng không thấy mà cả phía Tây càng không thấy.
Rốt cuộc là thanh kiếm ngọc lục bảo ở đâu vậy?
Tô An Hạ dụng cả gần hai canh giờ để đi kiếm nhưng không thấy, hai chân đã đau nhức cả rồi, thôi thì đi về vậy, nhìn qua nhìn lại thấy khung cảnh lạ hoắc, Tô An Hạ cũng không nhớ mình đang ở đâu nữa rồi.
Chính xác là Tô An Hạ đã bị lạc, lạc trong một cung điện rộng lớn, không biết đâu là đường ra. Chân vì đi nhiều nên khá đau nhức, y phục khá rườm rà, mà Tô An Hạ từ sáng đến giờ ăn được mỗi một bữa, giờ chắc quá trưa rồi, bụng bắt đầu cồn cào lên vì đói.
Tô An Hạ xoa xoa cái bụng đói của mình rồi nhìn qua nhìn lại, bây giờ phải biết đi hướng nào đây?
Hướng nào mới là hướng đúng cơ chứ?
Nhỡ đi lạc nữa thì sao?
Thôi thì đang đứng ở trước một cái nhà gì đó nhỏ nhỏ, vào trong đấy nghỉ tạm vậy.
Tô An Hạ đi vào trong căn nhà nhỏ nhỏ ấy, cũng không biết đây là đây nhưng nhìn có khá nhiều đồ đạc, Tô An Hạ nghĩ chắc hẳn là nhà kho rồi.
Tô An Hạ thấy một cái giường cũ nhỏ, thầm nghĩ chắc mọi người không dùng nữa nên mới để đây, chắc khi nào xin Vương Thiên Tử cho cái này gửi về cho mấy đứa nhóc ở nhà mới được.
Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-va-troi-buoc/3487691/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.