Phải nói rằng cảnh sát ở thành phố hoạt động rất nhanh chóng, chỉ trong vài phút, hai chiếc xe cảnh sát đã chạy tới, họ đưa cô và người đàn ông đẫm máu về đồn mà không nói một lời. Sau đó người đàn ông kia thì được đưa đến bệnh viện, còn cô thì bị nhốt trong một căn phòng tối om.
Lúc đầu còn than thở hôm nay là ngày đen đủi nhất đời, nhưng giây tiếp theo lại sợ hãi, dù sao cô cũng chưa từng trải qua chuyện như vậy. Hơn nữa cô còn rất sợ bóng tối.
Túi của cô đã bị họ tịch thu, cô không có cách nào để cầu cứu người nhà, những người cảnh sát bắt giữ cô ở đây mà không nói một lời nào.
Thời gian từng chút một trôi qua, cô toát mồ hôi lạnh, vừa sợ vừa đói, cô chỉ biết cuộn mình trong góc tường, căng thẳng nhìn cánh cửa đóng chặt. Cuối cùng, trong khi cô đang lo lắng chờ đợi, cánh cửa đang đóng kín cuối cùng đã được mở ra.
Anh sáng len lỏi chiếu vào trong căn phòng, một bóng người quen thuộc đứng ở cửa, hai tay đút túi quần, kiêu ngạo ngẩng đầu, vẻ mặt âm trầm, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
Đỗ Thanh Vy cảm thấy mình đã sắp sụp đổ rồi, cô không quan tâm đến sự kiêu ngạo của anh ta, giờ đây cô chỉ cảm thấy một điều là anh là người thân duy nhất của mình ở đây.
Cô từ góc tường đứng dậy chạy đến, nhào vào lòng anh òa khóc.
Anh giật mình, liền vòng tay ôm lấy cô nhẹ giọng an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-va-han-thu/2973219/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.