Cả lớp rơi vào im lặng đến kì lạ.
Úc Dương đen mặt, nhìn chồng sách trên bàn, nhỏ giọng nói với Trần Phi: "Cậu để sách nhẹ một chút, đừng làm người ta sợ."
Trần Phi ra hiệu tay OK, tỏ ý mình đã biết, sau đó cũng dùng thanh âm tiểu nhân nhỏ giọng nói: "Trước kia ở lớp thường đây là thói quen rồi, sao lớp một lại yên tĩnh như vậy?"
Úc Dương không muốn nói với Trần Phi, bọn họ là sợ tôi, không phải cậu, ra hiệu bảo Trần Phi nhanh chóng ngậm miệng.
Người của lớp một đều là học bá, có tính tự giác, cũng có ý thức. Chẳng được bao lâu liền lấy sách giáo khoa ra, xem trước chương trình của học kỳ mới, một ít người tiến độ có phần nhanh hơn, đã bắt đầu soát bài.
Bầu không khí trong lớp tập trung tới mức căng thẳng, Úc Dương cảm giác bản thân mình đang bị chèn ép, chủ động bỏ điện thoại vào cặp sách, lấy sách giáo khoa lớp 11 của mình.
Tô Nguyên và La Địch ngồi ở bên cạnh, hai người bọn họ năm ngoái đứng thứ 500, 1000 của trường, đã sớm tự giác hòa nhập vào bầu không khí học tập có ý thức này.
Chỉ có Trần Phi ngó trái nghiêng phải, cảm thấy cả người không hề dễ chịu. Nghĩ chẳng thông, khai giảng ngày đầu tiên, các lớp khác thì hào hứng làm quen bạn mới, tổng vệ sinh lớp, nhưng người ở lớp một lại vùi đầu khổ học?
Trần Phi như đứng đống lửa ngồi đống than, nhích tới nhích lui, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ồn, người trong lớp dám giận không dám nói, cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505180/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.