Trình Dã ở phòng cấp cứu kiểm tra, Úc Chính Huy nộp viện phí, mẹ và Úc Giai Giai đi mua đồ ăn sáng cho Úc Dương. Úc Dương ngồi ở hàng ghế dài tại hành lang, những cảnh tượng kia như thước phim tua lại trước mắt.
Úc Dương giống ngườ mất hồn, như một con rối gỗ, nằm liệt ở hàng ghế dài ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Úc Chính Huy từ xa đi tới, nhìn dáng vẻ này của Úc Dương, nhẹ nhàng ngồi cạnh cậu, đè đè bờ vai cậu.
Úc Dương quay đầu lại, khó chịu hỏi: “Bố, vì cái gì sẽ có người……”
Úc Chính Huy trầm mặc một chút nói: “Không phải gia đình nào cũng đều giống nhà chúng ta hòa thuận, anh chị em yêu thương nhau.”
Úc Dương nhỏ giọng nói: “Nhưng bọn Trần Phi người trong nhà cũng đều rất tốt.”
Úc Chính Huy khẽ thở dài một hơi, Úc Dương từ nhỏ sống trong hoàn cảnh gia đình đầm ấm hòa thuận, được người nhà bảo vệ, vô tư lự, kết bạn so với tính cách không khác là bao, lại cùng hoàn cảnh. Trước nay không ý thức được trên thế giới này không chỉ có chênh lệch giàu nghèo, mà còn có loại người ác độc như cầm thú.
“Hoàn cảnh gia đình ảnh hưởng tính cách con người. Có lẽ, bố nên để con tự do, để con có thể hiểu được hết về xã hội này.” Úc Chính Huy nói, “Khi con tự mình nhận ra rằng trên thế giới này còn rất nhiều điều con không biết, tức là con đã trưởng thành.”
Úc Dương cái hiểu cái không gật gật đầu: “Nhưng con biết Trình Dã là người tốt.”
Thử hỏi nếu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505175/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.