Trình Dã biết Úc Dương nhất định là nghe thấy được tiếng mình gọi điện thoại, cũng biết Úc Dương sẽ không hỏi nội dung cuộc gọi, nhưng cậu không nghĩ tới Úc Dương lại có thể chú ý tới tay cậu chảy máu.
Rõ ràng chính cậu cũng chưa chú ý tới việc tay mình bị thương.
Trình Dã tự giễu mà cười nhạt một tiếng, nói: "Vết thương nhỏ, không cần lo."
Úc Dương ngẩng đầu, nhìn thẳng đôi mắt sâu đen của Trình Dã, như thấy ở đáy mắt ba chữ "Đã quen rồi".
Nhưng mà, ai lại có thói quen bị thương chứ? Chẳng qua đều là lừa mình dối người, lừa gạt bản thân "Không đau" mà thôi.
Úc Dương nghiêm túc nói: "Mặc kệ cái gì thương, phải băng bó. Tôi chơi trượt ván thường bị xây xước, cặp sách có tinh dầu hoa hồng* với băng cá nhân, cậu chờ tôi một chút."
*Tinh dầu hoa hồng có khả năng kháng khuẩn nên khi sử dụng tinh dầu hoa hồng sẽ giúp xử lý được các vết thương trên da, ngăn ngừa nhiễm trùng một cách hiệu quả.
Trình Dã giữ lấy Úc Dương đang chuẩn bị rời đi, túm chặt tay người trước mặt, nhìn chằm chằm vào cậu, nói một câu làm Úc Dương sững sờ tại chỗ.
Cậu nói: "Úc Dương, chỉ có người được yêu thương mới có thể để ý mấy cái nhỏ nhặt này."
Úc Dương ngơ ngẩn mà nhìn Trình Dã, bóng hắt phía sau, sắc mặt lạnh nhạt, bộ dạng không muốn để ý tới bất cứ cái gì nữa, Úc Dương lại cảm thấy khó chịu đến sắp khóc rồi.
Cậu thu mình ngồi trong phòng vệ sinh, nghe được tiếng đập lớn tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505166/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.