Úc Dương ngồi xổm trong WC, sờ sờ mặt mình, nóng bừng, khó khăn thở.
Lúc này mới ý thức được, vừa rồi theo bản năng ngừng thở.
Tuy rằng không cần yên lặng nữa, nhưng vì căng thẳng, cậu lại như cũ không dám phát ra tiếng gì.
Chờ đợi là dày vò, trong lúc mòn đít đợi, Úc Dương thậm chí còn hoài nghi về Trình Dã.
Cậu ta sẽ không bỏ mặc mình mà đi mất chứ?
Trình Dã sau khi rời khỏi đây, đi tới trước quầy bar của quán cà phê, nhưng mấy cô gái hầu hết đều không mang giấy vệ sinh.
Cô gái ở quầy bar chỉ có một bọc giấy vệ sinh nhỏ in hình trái tim, hơn nữa đã dùng phân nửa.
Nhận lấy bọc giấy vệ sinh mỏng dính, ánh mắt cô gái có hơi ngượng, Trình Dã dửng dưng gật đầu cảm ơn, sau đó không chút khách khí mà đếm số giấy ở trước mặt đối phương.
Đỉnh đấy, không cần đếm.
Chỉ có một tờ.
Trình Dã thở dài một hơi, ngẩng đầu quét mắt một lượt tới quán cà phê.
Nơi nhìn đến, không hề có người.
Đây là một quán cà phê với diện tích không nhỏ, lại rất có phong cách.
Nhưng cũng không thể ngăn được sự thật là quán cà phê này chẳng có ma nào.
Bởi vì, sẽ chẳng có người nào chạy đến tầng cao nhất của thư viện để uống cà phê. Tới thư viện đều là để học, uống cà phê sẽ không tới tận đây để uống.
Trình Dã chạy lên đây cũng là vì ở dưới kia gọi điện thoại không tiện.
Quán cà phê hình tròn, liếc mắt một cái thì xem không hết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tren-mang-cua-giao-ba-lat-xe-roi/505164/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.