Cửa hàng chính của Phùng ký kinh qua sự kiện lần trước, cần ngừng kinh doanh một tuần. Kiến Vũ đánh tiếng với Lâm Hạo, mỗi ngày đều ở lại bệnh viện chăm Phùng Thiếu Hoa. Lâm Hạo nghe được Thẩm Lương dẫn người tới Phùng ký gây sự, phản ứng đầu tiên là nhảy dựng lên định tìm Thẩm Lương cho một trận, bị Kiến Vũ cản lại, báo cho biết Thẩm Lương đã bị tạm giam.
"Kiến Vũ, thực không cần tôi hỗ trợ? Tôi bảo đảm thằng đó vào rồi đừng nghĩ đi ra!"
Kiến Vũ lắc đầu, tuy cậu hận Thẩm Lương tới xương nhưng cũng không có ý định khiến hắn ngồi tù. Lần này đã nợ Vương Thanh một món, nếu còn nhờ Lâm Hạo giúp, khéo nửa đời sau cậu phải làm trâu làm ngựa cho hai người này mất.
"Không vấn đề gì, cậu đừng dính vào. Tòa án sẽ có phán quyết của họ!" Kiến Vũ thu xếp vài thứ, "Cuối tuần tôi cũng xin nghỉ, công ti có chuyện gì cậu trực tiếp gọi điện cho tôi. Bên trường học cũng nhờ cậu để ý giúp nhé."
"Ừ, với tôi thì khách khí làm gì."
Lâm Hạo vỗ vỗ vai Kiến Vũ, cười nhìn cậu ra cửa. Suy nghĩ một chút, hắn nhấc điện thoại gọi cho một chú họ, chỉ nói một người bạn của hắn bị người ta ức hiếp, người nọ đã bị tạm giam, nhờ chú hỗ trợ "chiếu cố" một chút. Buông điện thoại, Lâm Hạo hớn hở điền đơn hàng, phỏng chừng lúc này Thẩn Lương đang trong đồn công an hưởng thụ đãi ngộ đặc thù khắc cốt ghi tâm đây.
Kiến Vũ ra khỏi công ti, về Phùng ký một chuyến, lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tim-den/1319873/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.