Chớp mắt một tháng đã qua, Bắc đại lại lục tục khai giảng. Kiến Vũ vốn định ở lại chi nhánh thêm một thời gian nhưng Phùng Thiếu Hoa không đồng ý, chi nhánh ở trung tâm, khá xa trường học, cứ chạy qua chạy lại sợ làm ảnh hưởng tới việc học. Kiến Vũ không thuyết phục được cha, đành mời một đầu bếp là lương Bân tới chi nhánh, tính ra thì người này là đồng hương với Kiến Vũ, tốt nghiệp một trường dạy nấu ăn khá nổi danh ở Bắc Kinh, tuổi tuy không lớn nhưng tay nghề cũng không kém Kiến Vũ bao nhiêu. Kiến Vũ ở lại chi nhánh trông nom thêm một tuần, thấy mọi thứ đã vào quĩ đạo, không phải lo lắng gì nữa thì giao việc quản lí chi nhánh cho Thẩm Chư, qui đinh cứ mỗi tuần cậu sẽ đối chiếu sổ sách và hạng mục công việc một lần. Thẩm Chư không có ý kiến gì với quyết định này, anh em cũng phải tính toán rõ ràng, câu này là trước đây ông nói với Kiến Vũ. Đã cùng nhau làm ăn, chuyện gì cũng phải rành mạch mới tốt.
Kiến Vũ tới trường sớm hai ngày xem thành tích của mình, hơi tiếc vì không được học bổng loại 1, chỉ được học bổng loại 2 – 5000 đồng. Hỏi thăm mới biết, người được học bổng loại 1 tên là Lâm Hạo, tên này Kiến Vũ thấy rất quen tai nhưng một lúc vẫn không nghĩ ra. Sau lên lớp thấy cái đầu với mấy dúm tóc vàng bắt mắt nọ mới nhớ ra được người đó là ai. Thật không nhìn ra tên Lâm Hạo này đầu óc tốt như thế.
Lâm Hạo lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-tim-den/1319866/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.