Tưởng Hải Dương quay về lớp tìm bọn Hứa Khải, nhờ bọn họ đến giờ cơm tối đi hỏi xem có ai buổi trưa từng gặp Lâm Đông Đông không.
Lâm Đông Đông bình thường khiêm tốn, mỗi này nếu không phải đi cùng Tưởng Hải Dương phỏng chừng ngoại trừ mấy người trong lớp thì cũng không còn ai biết đến cậu.
Thế nhưng vẻ ngoài của Lâm Đông Đông rất đẹp, có mấy nữ sinh lớp khác đều có ấn tượng với cậu, nói lúc trưa có thấy Lâm Đông Đông, cậu đi dọc con đường nhỏ sang bên kia phố.
Sau đó thì không hỏi thăm được cái gì nữa, những người không quen biết dù có gặp qua cũng không có ai để ý.
Hứa Khải khuyên Tưởng Hải Dương đừng lo lắng, tốt xấu gì cũng là thiếu niên 18 tuổi, không phải là cô gái nhỏ, có thể có chuyện gì được.
Tiết tự học buổi tối, Tưởng Hải Dương ngồi ở chỗ mình, tim lại như kiến bò trên chảo nóng.
Hắn nghiêm túc nhớ lại, từ đầu tới cuối, dường như buổi trưa chỉ có Tống Lập Quần nói chuyện nhiều nhất với Lâm Đông Đông.
Tưởng Hải Dương tỉ mỉ nhớ lại những lời Tống Lập Quần nói với hắn, nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy có gì đó không đúng.
Tan học tiết thứ nhất, Tưởng Hải Dương đến lớp 3 tìm Tống Lập Quần.
Tống Lập Quần thật ra vẫn luôn để ý Tưởng Hải Dương, hắn cũng biết chuyện lúc ăn cơm tối Tưởng Hải Dương với bọn Hứa Khải đi hỏi thăm khắp nơi.
Thấy Tưởng Hải Dương để ý như vậy, Tống Lập Quần cũng bất đắc dĩ.
Lần thứ hai đối mặt với lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thon-que/1003598/chuong-79.html