“Tiểu Hạ, đã nhiều năm rồi không gặp, cậu vẫn trẻ trung như trước nhỉ. So với lúc tốt nghiệp chả khác biệt gì cả.Trần Duyệt, cậu cũng ngày càng đẹp lên đó.” Hàn Tuấn xuýt xoa khen ngợi hai cô gái đẹp.
“Hàn Tuấn cậu bớt buông lời đường mật đi, muốn tán thì về nhà tán vợ cậu ấy!”
“Lừa tớ vào tròng xong, anh ấy vẫn còn trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy sao?” Cố Mẫn chỉ cười: “Thật không ngờ lại có thể gặp nhau tại nơi này………..Tiểu Hạ, cậu vẫn ổn chứ?”
“Rất ổn, cậu nhìn tớ không giống thế sao?”
“Có việc này………..”
“Đừng nói nữa, Tiểu Mẫn!” Hàn Tuấn vội ngắt lời.
“Việc gì mà thần bí vậy? Cố Mẫn cậu mau nói đi!”
Tiểu Hạ cưỡng ép Cố Mẫn nói ra còn Cố Mẫn liếc chồng mình một cái rồi kể rõ đầu đuôi: “Mấy ngày trước tớ gặp Uông Dương tại bệnh viện. Anh ta hỏi cậu sống thế nào, còn xin số điện thoại của cậu nữa……nhưng tớ không cho anh ta. Tiểu Hạ, tớ thấy việc này phải do cậu quyết định mới đúng. Anh ta cũng về nước lâu vậy rồi, cậu vẫn không cho anh ta cơ hội sao? Theo tớ thấy anh ta vẫn còn nhớ cậu.”
“Vậy thì sao chứ? Đã là dĩ vãng rồi……Vả lại nhớ nhung chỉ là trò chơi của trẻ con mà thôi!”
“Sao cậu cứ phải khổ sở giả vờ quật cường như thế làm gì? Rõ ràng đã từng yêu như vậy…….Tại sao cứ phải trốn anh ta, có ở chung một thành phố cũng không thèm gặp mặt như thế chứ?”
“Tiểu Mẫn, em đừng nói nữa, anh nghĩ Tiểu Hạ có cách nghĩ riêng của cô ấy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/81295/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.