Ngượng ngùng
Chỉ là một quyển vở nháp thôi, cũng chẳng vẽ cô nào cả, có cần phải làm quá lên như thế không? Bỏ đi, trẻ con nhớn rồi cũng phải có bí mật riêng, cô làm chị cũng không nên quản chặt quá. Haizzzzz, trẻ con bây giờ ấy mà……….
Tiểu Hạ cảm khái nghĩ ngợi, Nhược Phi rửa tay xong liền ngồi xuống ăn cơm với cô. Dù cậu không có thói quen xức nước hoa, nhưng trên người lại thoang thoảng mùi dầu thông rất dễ chịu. Cậu nhìn Tiểu Hạ rồi mỉm cười hỏi: “Sao hôm nay lại đột nhiên tới thăm em thế?”
“Một mình ăn cơm thấy vô vị quá.”
“Chỉ mỗi thế thôi à?” Giọng của cậu dường như rất thất vọng.
“Còn vì cái gì được nữa? Tôi nhìn mặt cậu cũng gần hai chục năm rồi chứ ít gì, ngày nào mà chúng ta chẳng nhìn nhau tới phát ngán, giờ chẳng lẽ tôi lại giở chứng đi nhớ cậu sao?”
Tiểu Hạ vừa nói vừa cười ha hả, lấy tay vỗ bộm bộp vào vai Nhược Phi, càng nghĩ càng tự hào về khiếu hài hước của mình, nhưng mặt Nhược Phi lại đen thùi lùi, chẳng hề tỏ ra hứng thú với mấy trò đùa của cô gì cả.
Tiểu Hạ vùi đầu vào ăn cơm, ăn đến hăng say, vừa ăn vừa nhồm nhoàm nói: “Chỗ này của cậu còn ăn đứt cả nhà tôi, sao cậu lại không ở đây thế?”
“Lâu nay em toàn tách công việc và cuộc sống sinh hoạt ra thôi, chị Tiểu Hạ.” Nhược Phi thong thả đáp.
“Xì, nói cứ như là chuyên nghiệp lắm đấy! Phòng tranh của cậu mà kiếm được lời, thì đến NHÀ cậu cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/81290/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.