<tbody>Buổi chiều, Tiểu Hạ tức anh ách cùng Nhược Phi dương dương tự đắc ngoạn cảnh ven sông Ly Giang. Người lái thuyền chầm chậm lướt mái chèo, còn Tiểu Hạ thì thích thú ngắm non xanh nước biếc bốn xung quanh, chỉ cảm thấy mình như đang ở chốn bồng lai tiên cảnh.
Nơi đây không có nhà cao cửa rộng, không có cuộc sống tất bật như chốn thành thị, chỉ có trời xanh man mác, chim ca rộn ràng, hoa cỏ đua hương khoe sắc. Bãi bồi ven sông, người nông dân đang chậm rãi quất trâu cày, chốc chốc lại ngẩng đầu, vẫy tay, mỉm cười thân thiện với du khách, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Tiểu Hạ ngồi ở mạn thuyền nhìn nước Ly Giang mênh mông bát ngát, chỉ cảm thấy mình như đang bay trên dòng Ly Giang vậy!
“Thẩm Nhược Phi, tôi thích nơi này! Ở đây mọi phiền não đều hoàn toàn tan biến. Cảm giác thật tuyệt!” Tiểu Hạ ngó đầu nhìn xuống dòng nước trong vắt đến tận đáy rồi cảm khái nói.
“Chị vẫn dễ thỏa mãn như vậy! Nhưng mà, nếu thích thì có thể ở đây luôn cũng được mà.”
“Cậu nói linh tinh gì thế? Tôi còn phải đi làm nuôi thân chứ! Hơn nữa, mua nhà định cư có phải là chuyện dễ dàng gì đâu, tên nhóc nhà cậu chỉ biết kích động làm càn, suy nghĩ vẩn vơ là giỏi.”
“Nhưng có nhiều việc chị không thích thì vĩnh viễn không cần làm!” Nhược Phi nghiêm túc nói.
“Đúng vậy!”
Tiểu Hạ liền cười tươi, giơ tay vày vò mái tóc mềm của Nhược Phi, sau đó thở dài: “Tên nhóc nhà cậu từ nhỏ đến lớn đều thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/1851790/chuong-36.html