Khi Tiểu Hạ tỉnh lại thì bỗng thấy vẻ mặt căng thẳng của cha mẹ cùng sắc mặt lo âu của nhà Nhược Phi, không lo âu chỉ có chú Thẩm và dì Vương Tuệ, còn thằng nhóc Nhược Phi khốn kiếp đó thì cứ nhơn nhơn ra, cơ hồ không hề nhớ tới ai đã anh hùng trượng nghĩa cứu nó vậy. Vừa nhìn thấy Tiểu Hạ tỉnh lại, má-mi theo thói quen liền giơ tay ra định phát mông cô một cái nhưng cuối cùng lại nhè nhẹ cốc vào đầu cô cảnh cáo.
“Phan Tiểu Hạ! Con giỏi lắm! Giờ đã biết đánh nhau với lũ con trai rồi hả?”
“Con…..”
Tiểu Hạ không biết phải giải thích thế nào cho rõ, giờ cô chỉ cảm thấy bản thân hối hận vô cùng vì đã ra tay cứu thằng bé đó. Mặc dù Vu Uy không có thói thóc mách nhưng nếu việc này truyền tới tai cô giáo thì cái chức cán sự lớp khó mà leo lên được! Đều tại thằng ranh con Thẩm Nhược Phi cả!
“Không liên quan tới Tiểu Hạ. Tiểu Hạ chỉ vì cứu Phi Phi nhà em nên mới đánh nhau, nếu trách con bé thì chúng em cũng không biết phải nói với chị thế nào.”
Chú Thẩm thường ngày vô cùng nghiêm khắc lúc này lại mở lời nói đỡ cho Tiểu Hạ. Đương nhiên cha mẹ cô cũng không thể trách cô thêm được nữa. Thực ra, trong lòng họ rất thương Tiểu Hạ, lại có chút bực mình với Thẩm Nhược Phi! Nhưng việc đã tới nước này, càng không thể vì chút chuyện cỏn con mà làm rạn nứt mối quan hệ tốt đẹp của hai nhà. Huống hồ, xuất phát điểm của bọn trẻ xác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-thi-ra-am-ap-nhu-vay/1851781/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.