Hai ngày sau, buổi chiều, trong phòng làm việc rất yên tĩnh, Long Hữu Dư ngồi ở đó, gọi điện thoại, gần đây Giai Giai đi học, ông và dì đang cùng nhau chăm sóc cho con bé, nghe ngóng tình hình.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, tiếp đó có người đi tới.
Lương Thiến đi vào, ngồi xuống ghế đối diện với bàn làm việc của ông. Cô ta mặc một chiếc áo không tay màu trắng, thoạt nhìn gầy gò, nhìn Long Hữu Dư, khuôn mặt suy sụp.
Long Hữu Dư để điện thoại xuống, nhìn cô ta, cười nói: "Thiến Thiến sao thế? Ai chọc giận cô? Lại là Lam Tịnh? Ai, không phải tôi đã nói với cô rồi sao? Bà cô ơi, chúng ta không chọc nổi."
Muốn Lương Thiến có sự quyết đoán như Lộ Kiêu Dương trước kia, thu thập Lam Tịnh ngoan ngoãn, không cần ông quan tâm.
Nhưng hiện tại, bản thân Lương Thiến lúc đó chẳng phải cũng không dám chọc Lam Tịnh sao?
Lương Thiến hừ một tiếng, giọng nói chua xót, "Tôi nghe nói, Long tổng đem chương trình tạp kỹ 《 Người một nhà chúng ta 》 cho Lộ Kiêu Dương?"
Long Hữu Dư vừa nghe, nở nụ cười, "Cô có được tin tức từ đâu?"
"Tôi chỉ muốn biết có việc này hay không?" Miệng Lương Thiến vểnh lên thật cao.
Hai ngày nay, tâm tình cô ta vốn không thể nào tốt được, từ khi Lộ Kiêu Dương rời đi, trong đoàn làm phim chỉ còn một mình cô ta, cô ta còn thường xuyên bị Lam Tịnh khi dễ, diễn xuất cũng không thuận lợi lắm.
Cuối cùng, không nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-sieu-cap-ngot-ngao-cua-lo-tieu-thu/2548232/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.