Cái gì? Chú gây tai nạn. Nhưng kể cả vậy thì liên quan gì đến kế hoạch của chúng ta chứ.
Hoắc Phi Nhu vừa sửng sốt vừa tức giận nói lớn.
[ Chuyện này... thật ra người chú gây tai nạn là Vân Thiệc Lâm... ]
Hoắc Nam Chiêu ngập ngừng nói tiếp, tâm trạng có chút phức tạp.
- Vân Thiệc Lâm... Chẳng phải là ba của Vân Tưởng Tưởng sao? Ông ta thế nào rồi ạ.
Hoắc Như phi ngạc nhiên nói.
[ Chú cũng không biết nữa... Khi hai xe va vào nhau, chú chạy ra ngoài luôn, cũng không biết lão ta có sao không nữa? Thôi không nói chuyện nữa, cháu nghĩ cách mà lo chu toàn ở đó đi, có gì chú sẽ gọi lại sau ]
Chưa kịp để Hoắc Phi Nhu trả lời, Hoắc Nam Chiêu đã cúp máy.
Hoắc Phi Nhu đặt chiếc điện thoại lên bàn. Cô ta đăm chiêu nhìn về phía ngoài cửa sổ. Đúng là mệt mỏi với cô ta quá mà. Chưa giải quyết xong chuyện này đã đến chuyện khác. Mà cũng không biết thay đổi kế hoạch như vậy có ảnh hưởng gì với cô ta không nữa. Nhưng nếu Vân Thiệc Lâm mà có chết thì chẳng phải là rất có lợi cho cô sao? Nếu đúng là vậy thật thì Vân Tưởng Tưởng sẽ chẳng còn ai chống lưng, chẳng còn là cái gì trong mắt cô cô cả.
Chỉ vừa nghĩ tới đó thôi mà Hoắc Phi Nhu đã không kiềm chế được mà cười khoái chí.
___________________________
Buổi tối hôm đó.
Hoắc Phi Nhu vui vẻ ngồi trên giường bệnh đợi Cố Minh Thành đến. Khi cánh cửa phòng bệnh của cô ta mở ra, Hoắc Phi Nhu liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396877/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.