Cô tuy không biết anh gọi cho mình có việc gì. Nhưng vẫn nhấc máy nghe.
Vân Tưởng Tưởng vừa mới nhấn vào nút nghe thì đã có giọng nói lạnh lùng gái người cất lên.
[ Vân Tưởng Tưởng, đến bệnh viện HY, tầng 2 ngay ]
Giọng nói đầy túc giận và lạnh lẽo của Cố Minh Thành cất lên làm cho Nhạc Kiều cảm thấy chướng tai gai mắt thấy lạ.
- Được, em biết rồi.
Cô lấy lại bình tĩnh rồi dịu dàng nói.
Vân Tưởng Tưởng vội lấy chiếc áo khoác trên đầu giường khoác lên người rồi nhanh chóng rời đi. Cũng may là cô cũng đang ở bệnh viện HY nên đến đó chắc cũng nhanh thôi.
- Tưởng Tưởng, cậu định đi đâu?
Vương Nhạc Kiều nhẹ giọng nói, anh muốn níu kéo cô lại nhưng lại không thốt ra được.
- Mình đi một lúc rồi về, không sao đâu.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng rồi nhanh chóng rời đi.
Lên tầng 2, đội vệ sĩ dụng trang nghiêm từ cửa thang máy đến căn phòng bệnh nên cũng dễ đoán đâu là phòng mà Cố Minh Thành muốn cô đến.
Thấy cửa phòng mở, cô đi thẳng vào bên trong. Trước khi vào cô đã cố gắng chỉnh lại sắc mặt của mình một chút rồi mới đi vào, nhưng vẫn không thể chế lấp được sự tiều tụy.
- A Thành, anh gọi em đến có việc gì vậy?
Cô mỉm cười nhẹ, nhìn người đàn ông trước mặt đang quay lưng về phía mình.
Cố Minh Thành nghe thấy tiếng của cô, ánh mắt anh sắc lạnh. Anh vừa quay lưng lại thì có một nhóm y bác sĩ chạy vào, tay cầm kim cầm hộp gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396871/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.