khi đã đến trước khu trung tâm siêu thị lớn. mà quản gia quay đầu lại tính báo cho Vân Tưởng Tưởng biết ấy thế mà lúc ông quay lại đã thấy cô ngủ say sưa ở ghế sau.
Mạc quản gia nhìn cô một hồi rồi ông quyết định tự đi một mình vậy. nếu cô đã nói một ăn một số đồ chua thì chắc cũng dễ đi mua thôi. đây là lần đầu tiên Mạc quản gia đi chợ nên có vẻ hơi lúng túng.
khi vào trong trung tâm bán hoa quả. ông cứ thấy quả nào xanh thì chọn ông chọn hết sạp này đến sạp khác làm cho mấy bà cô lác mắt. Đến khi đi ra đến xe thì trên tay ông đã bao nhiêu là đồ rồi.
Ông vừa bước vào xe thì vẫn tưởng cũng vừa mới tỉnh giấc.
- Cô đã tỉnh rồi sao?
Mà quản gia nhìn cô mà cười nhẹ. Tay ông xách khá nhiều đồ nhưng ông vẫn không thốt ra một lời than thở nào.
- Bác Mạc, bác mua xong rồi sao? Cháu xin lỗi vì đã ngủ quên. thật là phiền bác quá.
Nhìn Vân Tưởng Tưởng có vẻ hơi bối rối và lúng túng, cô vội vàng nói.
- Thôi không sao đâu. Cô đừng như vậy. Đây cũng là một phần trách nhiệm của tôi mà.
Mạc quản gia vội vàng xua xua tay, ý bảo cô không cần phải cảm ơn. Ông quả thật không dám nhận lời xin lỗi này của cô.
_____________________________
Về đến nhà.
Vân Tưởng Tưởng và Mạc quản gia chia nhau xách đồ vào nhà. Đến trước cửa cô ngây người đứng đó nhìn hồi lâu cô cứ nghĩ mãi về việc có nên nói cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396866/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.