Khuynh phu nhân tức giận, bà quay mặt đi không muốn nhìn hai người trước mắt một chút nào, bà kéo tay chồng mình rồi đi lên cầu thang.
- Dì Hương Lan.
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau của Khuynh phu nhân.
Vừa nghe được giọng nói đó, cách gọi thân mật đó Khuynh phu nhân không ngần ngại mà vui vẻ quay người nhìn lại. Vân Tưởng Tưởng,mặc một chiếc váy trắng ngắn trễ vai, nếu Cố minh hành không nhìn nhầm thì đây chính là chiếc váy trong lễ đính hôn mấy năm trước, gia đình anh đã chuẩn bị cho cô. Ấy vậy mà cô dám mặc nó đến đây. Vân Tưởng Tưởng không để ý lễ tiết, cô vui mừng nhanh chóng bước đến trước mặt bà. Đi theo sau cô là Vương Nhạc Kiều lịch lãm bước theo.
Sau khi thấy Vân Tưởng Tưởng đi cùng với một người đàn ông khác và cô còn vượt qua trước mắt anh coi anh như không tồn tại khiến cho Cố Minh Thành tức giận không nói nên lời. Hoắc Như Phi đứng một bên không khỏi tức giận, rõ ràng cô ta tốt như vậy, hoàn hảo như vậy mà Khuynh phu nhân không để ý cô, đúng là có mắt như mù mà.
- Tưởng Nhi, sao giờ con mới tới vậy?
Khuynh phu nhân vui vẻ nói, bà nắm lấy tay của Vân Tưởng Tưởng.
- Con có chút việc bận nên bây giờ mới tới được thôi ạ. Con xin lỗi.
Vân Tưởng tưởng nhẹ giọng nói, giọng nói nhỏ nhẹ yếu đuối của cô làm cho Khuynh phu nhân siêu lòng, không nỡ oán trách.
- Khuynh lão gia, chào ngài lâu rồi không gặp.
Vương Nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396861/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.