A Thành...Cô ấy mắng em kìa. Anh nhất định phải làm chủ cho em.
Hoắc Như Phi nhõng nhẽo ôm lấy tay của Cố Minh thành. Cô ta không tin mình không thể không có chức vụ ấy.
- Vân Tưởng Tưởng, cô nghĩ có ông nội và ba tôi chống lưng thì cô uốn làm gì thì làm sao? Đừng có mà tự cao quá, cô nên biết thân biết phận của mình đi.
Cố Minh thành liếc mắt nhìn Vân Tưởng Tưởng, ánh mắt anh lúc ấy đầy vẻ giận dữ nhưng lại có một chút mặc cảm và đau lòng. Khi anh thốt ra bốn từ " biết thân biết phận ", trong lòng anh không hiểu sao lại quặn thắt lại như có mũi dao đâm vào.
Vân Tưởng Tưởng dường như đã nghe quen mấy câu chửi kiểu này, ánh mắt cô rũ xuống, cô mỉm cười một cái nhẹ rồi gương mặt lại trở nên băng lãnh như cũ. Cô đi xuống từng bậc thang, cô lướt qua người của Cố Minh Thành. Cứ thế chẳng nói một lời nào, cô đi ra khỏi căn nhà trước ánh nhìn của Cố minh Thành.
Khi nhìn thấy Vân Tưởng Tưởng như thấy Cố Minh Thành từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, anh cứng đờ người nhìn cô bước đi qua mình, trong lòng sôi trào ngọn lửa giận dữ và một cảm xúc gì đó mà anh cũng không biết chính xác nó là cái gì.
Hoắc Như Phi vừ nhìn thấy hình ảnh tự cao của Vân Tưởng Tưởng như vậy, cô ta chỉ giận không thể đạp Tưởng Tưởng xuống chân như con chó mặc cho cô ta sai bảo. Cô ta nắm chặt lòng bàn tay lại khiến trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396859/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.