Vân Tưởng Tưởng ngã ngửa ra đằng sau, lưng cô chạm vào đất làm bộ váy trên người cô vấy bẩn toàn màu đất cát. Nhưng cô chẳng nói lời nào, chỉ lẳng lặng đứng dậy, cô phủi cát trên vậy của mình rồi lẳng lặng rời đi. Cô hầu nữ kia thấy cô thanh cao như vậy thì không khỏi tức giận ả ta định lao đến đánh cho Vân Tưởng Tưởng một trận nhưng may sao những cô hầu cạnh đó đã chạy ra cản lại.
Hoắc Như Phi vừa tỉnh dậy, cô ta đã thây Cố Minh Thành đứng ở bên ngoài hành lang, trên tay còn cầm điếu thuốc. Cô ta mỉm cười đi đến gần cánh cửa nhưng lại thấy ánh mắt của Vân Tưởng tưởng có chút lạ. Lúc đầu cô ta định ôm để tạo cho anh bất ngờ nhưng lúc sau lại chỉ lủi lủi đi gần đến nhìn theo ánh mắt mà anh nhìn. Cô ngạc nhiên khi thấy anh luôn nhìn chằm chằm vào Van Tưởng Tưởng với ánh mắt rất lạ. Mới nghĩ tới đó, cô ta đã nổi quạo lên,, muốn giết chết Vân Tưởng Tưởng ngay lập tức.
- Anh sao vậy?
Hoắc Như Phi ôm lấy Cố minh Thành từ phía sau, chắc hẳn cô không muốn cho anh thấy vẻ mặt tức giận của cô lúc này.
- À....Không, anh chỉ có chút chuyện để suy nghĩ thôi. Mà em dậy từ lúc nào vậy, bây giờ còn khá sớm mà.
Cố Minh Thành dịu dàng nói với cô, anh mỉm cười nhẹ nhàng rồi quay lại ôm lấy cô vào lòng.
- A Thành, có phải anh ghét em không? Có phải anh không muốn em đến đây không?
Hoắc Như Phi chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/396856/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.