Buổi tối hôm ấy.
Vân Tưởng Tưởng không thể nào ngủ được. Không biết là có phải có người mình yêu ở đây làm cô bồn chồn không muốn ngủ nữa?
Cố Minh Thành nằm giường bên cạnh thấy Vân Tưởng Tưởng vẫn đang bồn chồn chưa ngủ. Anh gập quyển sách lại rồi để lên bàn sau đó nhìn sang phía Vân Tưởng Tưởng.
- Sao cô không ngủ đi?
Cố Minh Thành bất ngờ hỏi khiến Vân Tưởng Tưởng ngạc nhiên.
Hình như từ trước đến nay anh chưa một lời hỏi han cô như vậy. Cố Minh thành cũng không biết vì sao mình lại hỏi như vậy nữa.Việc của cô ta đâu có liên quan đến anh chứ.
- Ờ....Ừm vậy chúc anh ngủ ngon.
Vân Tưởng Tưởng ngại ngùng, cô quay lưng về phía Cố Minh thành.
Cố Minh Thành cũng nằm xuống giường, lưng quay về pía của cô. Anh không để ý gì nhiều liền ngủ thiết đi lúc nào không hay.
Trong phòng lúc này thật là yên tĩnh, khiến cho vân Tưởng Tưởng chỉ nghe được tiếng gió thổi bên ngoài cửa sổ và tiếng thở đều đều của Cố Minh Thành. Vân Tưởng Tưởng liền nhẹ nhàng quay lưng lại nhìn về phía anh.
Từ trước đến nay chưa từng nghĩ sẽ được ở chung phòng với anh như bây giờ, huống hồ là ngủ chỉ cách nhau chưa quá 2 mét. Trong lòng của Vân Tưởng Tưởng cảm thấy rất vui. Cô mong thời gian có thể ngừng trôi, để cô có thể ở bên anh lau nhất có thể.
- Chúc anh ngủ ngon, chồng à.
Vân Tưởng Tưởng nói thì thầm nói nhỏ.
Từ " chồng " này Vân Tưởng Tưởng đã muốn nói lên từ lâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-chon-toi/275424/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.