Phương Nhật Hạ sắp xếp đồ đạc xong xuôi, vừa ra ngoài liền nghe tiếng của ông nội Lâm truyền tới.
“Mấy đứa tới rồi đó hả?”
Lâm Hạc Hiên vừa nghe thấy tiếng ông nội, cười tươi đi đến- ôm ông: “Cháu nhớ ông lắm đó!”
Ông nội Lâm vỗ vai cậu: “Tốt tốt!”
Sau đó cậu liền quay sang giới thiệu: “Ông nội, đây là các bạn của cháu. Người này là Tống Dương Kì, Giang Vĩ, Phương Nhật Hạ, Ôn Nhu và Diệp Tiểu Mạn ạ!”
Bà nội Lâm Hạc Hiên mất cách đây đã rất lâu rồi, tuy bề ngoài ông không nói gì nhưng kì thật ông rất cô đơn, thấy có nhiều người trẻ tuổi tới đây ông đương nhiên là rất vui.
Ông nội Lâm muốn xuống bếp nấu đồ ăn ngon đãi mấy người bọn họ, nhưng bị Giang Vĩ ngăn lại: “Chúng cháu tới đây đã làm phiền ông lắm rồi, ông cứ để bọn cháu nấu cho ạ.”
Ông nội Lâm tươi cười đon đả: “Được được!”
Đợi ông nội Lâm đi rồi, Phương Nhật Hạ hào hứng xung phong muốn đi nấu cơm.
Lâm Hạc Hiên thấy vậy thì khuôn mặt hơi tái mét, cười gượng: “Các cậu mới tới đây chắc là còn mệt, hay là để tớ đi mua đồ ăn ở bên ngoài về?”
Nghe vậy cô liền phản đối: “Không được! Ông nội cậu mong chờ như thế, sao có thể để ông ăn đồ bên ngoài được!”
Ngoài mặt cậu cười hề hề với Phương Nhật Hạ, nhưng nội tâm đã gào thét đến cực điểm!
Cho ông nội tớ ăn đồ của cậu, chẳng bằng ăn ở ngoài.
Giang Vĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-cham-tre/2623629/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.