Sau lần đó quả thật Phó Nghê không đến làm phiền Phương Nhật Hạ nữa, nếu trên hành lang ngẫu nhiên gặp được cũng sẽ chủ động chào hỏi một hai câu với cô.
Phương Nhật Hạ cũng không có sức lực để ý, sắp đến kì thi giữa kì, mỗi ngày cô đều luyện đề đến mức nằm ngủ cũng mơ thấy bản thân đang giải đề.
Phương Nhật Hạ không biết người khác yêu đương thế nào, dù sao bọn cô cũng là học sinh cuối cấp rồi, dồn hết tinh lực 100% vào yêu đương thì đúng là không nên. Thật ra cô thì cũng không vấn đề gì nhưng Giang Vĩ là nhân tài của đất nước, cô cũng không thể phá huỷ một bông hồng đang nở rộ được!
Phương Nhật Hạ vốn tưởng khi yêu đương, Giang Vĩ sẽ rất tẻ nhạt cùng nhàm chán, nhưng cũng không sao cả, cô có thể chủ động. Thế nhưng sau khi yêu rồi, cô mới biết bản thân mình sai như thế nào! Giang Vĩ chăm lo cho cô rất nhiều thứ, cũng sẽ chủ động nói lời âu yếm và lại càng ngọt ngào làm nũng với cô.
Hình tượng có chút tan vỡ…
Nhưng lại đặc biệt đáng yêu!
Tuy rằng học lớp mười hai rất bận, nhưng hai người cũng sẽ có nhiều cách khác để hẹn hò với nhau, nói chung là Phương Nhật Hạ vô cùng thoả mãn.
“Trời lạnh thế này, có phải sẽ có tuyết rơi không?” Phương Nhật Hạ nhìn lên bầu trời thở ra từng làn khói trắng.
Giang Vĩ nắm tay cô, đã nắm được một lúc nhưng tay cô chỉ hơi ấm lên, cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-khong-cham-tre/2623603/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.