Những lúc Vân Sơ ngẩng người trông rất đáng yêu.
Giản Du rất có hứng thú mà đánh giá nàng, nàng vốn dĩ rất nhỏ nhắn, làn da trắng nõn, tóc ngắn mới cắt không dài quá cằm, hơi xoăn, một đôi mắt hoa đào xinh đẹp mở to, môi mỏng khẽ mở, chậm chạp thốt ra một âm tiết: "Hả?"
Giản Du lúc này mới nói: "Dù gì thì tôi cũng thiếu em một lần rửa chén."
Vân Sơ chớp chớp mắt, há miệng lại là một âm tiết dường như có chút chệch nhịp: "À......"
Thanh âm rất thấp, không nghe ra cảm xúc gì.
Chờ đến lúc nàng định thần lại muốn nói gì đó thì Giản Du đã đóng cửa lại. Vân Sơ ngồi yên tại chỗ một lát, nhắn tin cho Chu Chi Đào, liên tiếp mười mấy tin: "Chị ấy có ý gì chứ!"
Chu Chi Đào bay từ Hawaii đến San Francisco, lúc này đang lênh đênh trên Thái Bình Dương nên đương nhiên không có thời gian trả lời câu hỏi của nàng.
Vân Sơ phiền muộn rửa chén, sau đó cẩn thận che camera trong phòng lại, chuẩn bị đi tắm rửa, nhớ tới Giản Du cũng chưa từng quay chương trình, cho nên nàng nhắn tin nhắc nhở cô nhớ phải che camera lại.
Giản Du thật ra trả lời rất nhanh: Biết rồi.
Ngắn gọn súc tích, không trộn lẫn bất kỳ cảm xúc cá nhân nào.
Vân Sơ ném điện thoại lên giường, lại có tin nhắn mới được gửi đến, vẫn là Giản Du nhắn: Cảm ơn:)
Ánh mắt Vân Sơ hơi sáng, vui vẻ mà lăn một vòng ở trên giường, mở account Weibo phụ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-gia-doi/2494963/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.