Từ nhỏ Vân Sơ đã là bé ngoan rồi.
Tuy chưa từng làm cán sự lớp nhưng lại là học trò cưng của giáo viên, không bao giờ đến muộn về sớm, nộp bài đúng hạn, rất kiên cường chống chọi với sự ái muội của tuổi dậy thì, bất luận là nhận bao nhiêu bức thư tình, được nhiều người xum xoe ra vẻ nịnh bợ, nàng vẫn cứ từ chối thẳng: “Tôi muốn học hành chăm chỉ."
Có người hỏi nàng: "Cậu chăm chỉ học tập làm gì thế, bây giờ mà không yêu sớm thì sau này sẽ không có cơ hội đâu!"
Vân Sơ quay mặt về phía nhà hát quốc gia, ánh mắt sáng lên: "Cống hiến bản thân cho nghệ thuật biểu diễn của nước nhà và tỏa sáng trên sân khấu là lý tưởng của tôi! Loại tình yêu nhỏ nhen này, đừng mơ tưởng rằng nó có thể ngăn bước tôi khỏi việc hướng tới lý tưởng của mình!"
Người theo đuổi: "...... Éc."
Bà nội cũng vui mừng: "Sự nghiệp kịch nói của bà liền dựa vào con!"
Mặc dù sau này không cống hiến sức lực cho kịch nói, nhưng Vân Sơ vẫn chưa bao giờ yêu đương, vì thế cha mẹ trong nhà cũng thường xuyên nhắc đến vấn đề này, Vân Sơ trả lời qua loa: "Con không có thích ai hết."
Mẹ nàng: "Con thích loại nào? Học thức cao? Đẹp trai? Trên 1m8? Gia cảnh tốt? Chỗ của mẹ có tất!"
Vân Sơ: "Con thích con gái."
Mẹ nàng trầm mặc một lát, lại mở một quyển vở khác ra: "Con thích kiểu con gái nào? Dễ thương? Trưởng thành? Cao? Lùn? Đẫy đà? Thon thả? Học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-gia-doi/2494880/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.