Sau khi Tiểu Thành Thành chào đời, để tránh cho cậu bé va chạm bị thương, trong nhà đều được trải thảm. Chính cậu bé còn khéo léo quấn một chiếc chăn nhỏ quanh người trước khi giả vỡ ngã, Đường Khê cũng không lo lắng cậu bé nằm trên mặt đất bị cảm lạnh.
Đường Khê không vội vàng chạy tới đỡ con trai, đứng trước cửa phòng tắm, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai khuôn mặt giống nhau, một lớn một nhỏ của con trai và chồng, híp mắt cười nhìn hai bố con.
Tiểu Thành Thành không phát hiện ra mẹ đang nhìn mình, đôi mắt to đen láy dán chặt vào bố mình, đợi bố đến ôm cậu bé.
Tần Kiêu chỉ giả vờ nghịch điện thoại di động, không rời mắt khỏi đứa trẻ, còn tưởng rằng khi cậu bé đến sẽ bò lên đùi anh, không ngờ cậu lại nằm trên mặt đất.
Sợ Đường Khê cảm thấy mình không chú ý tới đứa nhỏ, con ngã xuống còn nghịch điện thoại di động, Tần Kiêu vội vàng nhấc cậu bé từ dưới đất lên, nghiêng đầu nhìn về hướng Đường Khê, giải thích nói: "Anh luôn nghiêm túc theo dõi con, là con không cẩn thận ngã sấp xuống, không, là cố ý ngã.”
Đường Khê cười nói: "Em nhìn thấy rồi."
Nhìn thấy thì tốt, may mà không bị tên nhóc con kia vu oan.
Tiểu Thành Thành không thể hiểu cố ý có ý nghĩa gì, không biết rằng sự thông minh nho nhỏ của mình không thể che giấu được mắt bố mẹ.
Cậu bé đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của bố mình. Sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cuong-nhiet-sau-khi-ket-hon-quan-lai/2859999/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.