Nhưng đôi bàn tay ác độc kia vừa đưa lên kề miệng nó thì Âu Dương Thiên Lam đã nghe thấy tiếng nói cười vui của Quỳnh và Thiên- người con gái cô cũng đang rất ghen ghét và người con trai cô vô cùng thích, cô chỉ hận mình lúc này không thể tát cho Quỳnh mấy cái bạt tai. Đôi mắt sắc lẹm cố tìm chỗ trốn cho mình, cuối cùng cũng nhìn thấy nhà vệ sinh ngay trong phòng liền lẻn vào đấy. Kế hoạch thất bại!- Anh vừa nghe thấy anh Khải nói gì không? Hôm nay Phương sẽ được xuất viện, vui chết đi được_ Quỳnh hớn hở vừa đi vừa nói. Chợt đằng sau có ai đang kêu tên cô trách móc
- Này Quỳnh, Quỳnh, đã bảo cậu đợi mình 1 chút mà đã đi nhanh thế hả?_ Hiền phải đuổi bở hơi tai mới theo kịp, tình huống này làm Thiên Tỉ đứng cạnh phát phì cười_ Anh còn dám cười chọc quê em sao Thiên Tỉ
- Anh đâu có! Mà Nguyên đâu rồi_ biết tình thế không tốt, Thiên vội đánh trống lảng
- À! Anh ấy đang đứng làm thủ tục xuất viện cùng với anh Khải rồi
Mở cửa phòng bước vào, chúng nó thấy Phương vẫn còn đang say ngủ, không nỡ đánh thức nó dậy. Sau hơn 1 tuần nằm viện, nó đã khỏe lên rất nhiều, nước da đã hồng hào và xinh đẹp trở lại, tuy vẫn phải băng bó chỗ vết thương lại nhưng nó không còn cảm thấy khó chịu về việc này. Sau khi nó tỉnh lại, hai cô bạn thân cận nhất sắp xếp đồ để chuẩn bị về nhà, vừa ra tới cổng bệnh viện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-vuong-tuan-khai/2368881/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.