Sau khi đi chơi với nhau hết nguyên 1 ngày, chúng nó lại kéo nhau vào quán nước ngồi "tâm sự", đang mải hàn huyên say sưa nói chuyện thì điện thoại của Hiền vang lên"Cây ghi-ta kia khẽ đàn, ngân lên những tia nắng vàng.
Mắt ai trong veo như mơ, khẽ nhìn phía xa, ô kìa cánh hoa
Bay theo gió cuốn lên trời cao, xuôi theo ánh nắng sẽ về đâu?
Có lẽ sẽ đến chốn thiên thần đang hát ca.
Vô tư trong bao sắc hồng, cơn say mang tên giấc mộng
Ôi sao ta có thể thoát, giai điệu mê muội, ngân từ cây đàn.
Để rồi nụ cười của ai khẽ tinh nghịch hiện ra
Nụ cười đã làm ta say nắng"
( Lời Việt bài hát: Lời thật lòng quá mạo hiểm) * bài hát do nhỏ tự cover rồi cài làm nhạc chuông điện thoại*
- Alo! Chào baba yêu quý_nhỏ bắt đầu õng ẹo
- Ờ, đang làm gì đấy con_ ông Dũng ( bố của Hiền) ở đầu dây bên kia nói
- Con đang ngồi uống nước thôi, mà bố gọi cho con có chuyện gì không?_nhỏ
- Ơ hay con bé này, thế ta nhớ con gái ta gọi về cũng không được hả? Cứ nhất thiết phải có chuyện gì mới được gọi à?_ bố nhỏ ra vẻ bức xúc
- Ơ à không hihi, bố bớt giận_nhỏ nũng nịu
- Giỏi ha, đi chơi với 3 anh chàng ca sĩ bên xứ Trung có thấy vui không?_ bố nhỏ
- What? Sao bố biết?_ nhỏ ngạc nhiên hét lên làm cả 5 người còn lại ngồi đó giật nẩy cả mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-vuong-tuan-khai/2368851/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.