-Đưa Sin đến bệnh viện đi,tôi có chuyện phải làm_Ron nói.
Đình Quân gật đầu,Ron đặt Sin nhẹ nhàng xuống ghế (nãy giờ được cậu nhóc để cô bé ngồi trên đùi:”>)
Chiếc Lexus chạy lên kế bên xe của ba người,là Long lái chiếc xe ấy và giờ giao lại cho Ron để cậu nhóc lái đi,Long thì qua bên xe kia.
Đình Quân nhìn theo thở dài,cậu biết rất rõ thủ lĩnh của mình đến gặp ai.Đúng là cần phải giải quyết một lần cho xong chuyện,chứ cứ dây dưa thế này người khổ chỉ có Sin!
…
-[Đang đâu đó?]
-[Mới thấy lần đầu tiên anh điện cho em đó.Em đang ở nhà]
…………………
Thùy Như đang trong phòng một mình,chẳng hiểu lí do gì mà hôm nay Ron lại tìm cô đột xuất như vậy.
“Không lẽ anh ấy muốn quay lại với mình?”
Cô mỉm cười với dòng suy nghĩ ấy.
…
Tiếng bấm chuông inh ỏi,Thùy Như nghe được tiếng ba mẹ mình hớt hải chạy ra và mời người đó vào,họ hạ mình để nói chuyện với người ấy hết sức có thể.
Cánh cửa phòng bị đẩy vào với một lực khá mạnh làm Như giật mình quay người lại.
-Tìm em có chuyện gì?
-Còn giả vờ,không phải cô là người biết rõ nhất hay sao_Ron nạt lớn.
-Anh nói gì em không hiểu,biết gì mới được??_Như nhíu mày.
-Chính cô là người sai Uyên Nhi đánh Sin,vậy mà bây giờ còn giả vờ như mình vô tội.Trò đó xưa rồi!
-Cô ta đã kêu người đánh Sin thì mắc mớ gì tới em mà anh lại đỗ thừa chứ_Thùy Như cũng hét lên bực tức.
-Chuyện của tôi và cô bây giờ kết thúc rồi,người tôi yêu bây giờ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-thieu-gia/1843630/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.