Cô bé giờ hết tinh thần học hành nữa rồi nhưngphải ráng lên lớp để mà thu thập kiến thức mà Sin gần đây đã lơ nó đi.
Hồi sáng tâm trạng Sin còn khá tốt,bây giờ chẳngtốt chút nào nữa từ lúc nãy đụng mặt Ron ở căn tin,cậu nhóc nhìn chằm chằm vàoSin nhưng theo suy nghĩ của Sin:”cậu ta chẳng còn để ý mình tí nào!”
Thử hỏi tâm trạng như vậy thì còn thiết tha gì nóichuyện huống chi là học hành?vậy là cô bé lại tự hứa với lòng mình mai sẽ họclại đàng hoàng hơn,không lo nghĩ vớ vẩn nữa.Nhất định là thế! (chưa chắc đã làmđược ==’)
……………………..
Buổi học trôi đi một cách nhàm chán nặng nề…
Sin đeo ba lô trên vai lững thững đi về một hướngvô định nào đó,có lẽ đây là ngày chán nhất từ đầu năm tới giờ.Lời của mấy giáoviên dạy cô bé chẳng tiếp thu được bao nhiêu,nghĩ vẩn vơ là nhiều.
Cuối cùng cô bé quyết định đến bờ sông Sonus hónggió.
Gió thổi từng cơn mát lành như muốn trút bỏ phầnnào đó tâm trạng nặng nề của Sin,cô bé ngồi co lại,cằm chống lên đầu gối nhìnmấy làn nước trong vắt chuyển động theo từng cơn gió.Bất giác Sin ngân nga vàiđiệu ballad nhẹ nhàng,bài hát này mẹ đã dạy cho cô bé khi còn nhỏ.
Nhắc đến mới nhớ,sắp tới là sinh nhật của bé Yumđồng thời cũng là ngày giỗ cha mẹ.Sin suýt thì quên mất chuyện quan trọngnày,lâu nay cứ lo “yêu đương” mà không nhớ trăng sao gì cả!
Đang định đeo ba lô lại về thì điện thoại vang lên.
-[Cháu yêu,một tháng nữa dì sẽ về]
-Thật ạ?
-Ừ,có nhiều quà cho hai cháu cưng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-thieu-gia/1843626/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.