Thế là Thư cứ mặc cho Thiên kéo đi. Không gian vắng lặng vì học sinh đang trong giờ học nên không ồn ào, náo nhiệt như những lúc ra chơi.... Mùa đông rồi mà, kèm theo không khí lạnh mới về nên tiết trời se se lạnh, cái lạnh tê tái luồn vào da thịt....
Thiên kéo Thư lên sân thượng của trường. Bước chân Thiên giờ dừng lại hẳn. Thiên quay lại nhìn Thư, tay anh vẫn nắm tay lấy tay cô. Cô cũng nhìn anh, không ai nói câu gì. Cứ thế, cứ thế và cứ thế, họ vẫn nhìn nhau mà không nói không rằng lấy một lời. Thư ngán ngẩm đảo mắt đi chỗ khâc, không muốn đối mắt với anh nữa, cúi xuống nhìn tay Thiên đang nắm lấy tay cô, Thư hờ hững lên tiếng trước:
- Bỏ tay ra.
Thiên sững người, đang chăm chút nhìn cô, nghe cô nói mới giật mình buông ra. Thư lại nói tiếp:
- Lôi tôi lên đây làm gì?
- Ờ ừm... ừm thì _ Thiên ấp úp nói không ra câu.
- Sao? _ Thư khoanh tay trước ngực, nhíu mày nhìn anh
- Ờ thì tại cô làm tôi quê trong lớp, tôi cáu thế là cô lên đây xả giận. Tất cả là do cô _ Thiên ngẫm nghĩ lại chuyện vừa nãy đâm ra lại giận, mặt có phần cau có.
Thư thờ ơ không quan tâm, đáp:
- Rồi. Sao không xả đi
- Cô đang thách thức tôi???? _ Thiên hỏi
- Hiểu sao thì là vậy đi _ Thư nhún vai, mặt vẫn không tỏ ra thái độ, cảm xúc gì, vẫn lạnh băng nhưng thường nhật.
Thiên vừa thẹn vừa giận, anh đã bị cô cho quê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-lo-lem-lanh-lung/80137/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.