“Ngài Đường Minh Kỷ đưa cô đến đây, thuốc trên người cô đã được giải rồi, còn có thuốc mà cô đặt cho ông Kiều đã được chuẩn bị xong rồi, lúc nào cũng có thể lấy đi.” Người làm cung kính trả lời.
“Ừ.” Kiều Phương Hạ đáp lại một tiếng, trước khi hôn mê cô gọi điện thoại cho King, cho nên chắc là King liên hệ Đường Minh Kỷ đưa cô đến đây.
Cô dịu lại một lúc vén chăn xuống dưới, vừa xoa đầu vừa hỏi: “Sư phụ đâu?”
“Hôm nay ông Mặc không ở Nghịch Thủy Hàn.” Người làm trả lời.
Kiều Phương Hạ gật đầu, hành tung của sư phụ vẫn luôn thần bí, cô cũng không hỏi nữa.
Nhận lấy thuốc người làm đưa qua, cô hỏi: “Số thuốc này của sư phụ cần bao nhiêu tiền?”
“Ông Mạc nói không cần tiền.”
Kiều Phương Hạ cười nói: “Chuyện nào ra chuyện đó, đây là thuốc cho người nhà họ Kiều dùng, không phải là thuốc để tôi dùng.”
Nói xong cô lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, đưa cho người làm: “Đi đi, nên lấy bao nhiều thì quẹt từng ấy, tôi sẽ giải thích với sư phụ sau.”
Khi đổi sang trang phục sạch sẽ, điện thoại đột nhiên có yêu cầu gọi video.
Kiều Phương Hạ nhìn một cái, là King gọi đến.
Bình thường mà nói, King sẽ không trực tiếp gọi video với cô, trừ khi đó là Ninh Nguyệt.
Nghĩ đến dáng vẻ đáng yêu của Ninh Nguyệt, sắc mặt cô cũng không khỏi dịu lại mấy phần, ấn nghe.
“Phương Hạ.”
Trong video là một bé đáng yêu buộc tóc hai nghoe kéo dài âm điệu, gương mặt tiến sát lại màn hình, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan/250185/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.