Nó tỉnh dậy, cả thân thể đau nhức, xung quanh nó có ánh sáng mập mờ không rõ! Đưa tay lên đụng vào đầu, nó bị cú đập lúc này làm chảy máu. Nó nhìn xung quanh, nó bị bắt đi đâu? Đây là đâu? Cố gắng đứng dậy, ánh sáng mập mờ cũng đủ để nó biết đây là một căn nhà bằng gỗ cũ!Lúc này nó nhìn sang phía đằng xa, có 2 người đang nằm ở đó:
– Ba … Mẹ!
Ba mẹ nó đang nằm bên kia, cố gắng bước lại, ngồi xuống kế bên banó, khuôn mặt ông đầy vết bầm tím, đầu chảy máu! Nó lây ba mẹ nó:
– A ….. – Ba nó rên khẽ
– Ba ơi ba! – Nó nói
– Như hả con? – Ba nó nói
– Con nè! – Nó nó
Ba nó ngồi dậy, nó quay sang mẹ nó, bà cũng như ba nó, bị hành hạ nhiều! Nó cảm giác bất an dâng trào:
– Sao ba mẹ lại ở đây?
– Chúng ta đang ra phía ngoài đợi con thì bị một đám người tới bắt đi! – Mẹ nó nói
– ba mẹ không sao chứ?
– Ta ổn!
– Phải làm sao đây? – Nó lo lắng
– Như, đến mức này thì ta đành phải nói cho con nghe chuyện này thật bình tĩnh nhé con! – Mẹ nó nói
– Chuyện gì vậy? – Nó hỏi
– Ta và mẹ con không phải ba mẹ ruột của con – Ba nó nói
Như sét vừa đánh ngang tai, nó đờ người ra, nó nghe nhầm đúng không? Không phải ba mẹ ruột là sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cap-2/1996401/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.