– Hạ Băng, em còn không mau mở cửa ra?
Vĩ An đứng bên ngoài gõ cửa, còn nó vẫn say giấc nồng bên trong phòng.
– Ồn ào quá, anh lại muốn gây chuyện à?
Nó vùi mặt vào gối một cách lười biếng, tiếng gõ cửa khiến nó không thể không tỉnh giấc.
– Mau thức dậy, em có biết hôm nay là ngày gì không hả?
Vĩ An tiếp tục gõ cửa
– Hôm nay? Không quan tâm~
Nó kéo chăn trùm kín người.
– Được, không quan tâm chứ gì! Tuỳ em thôi, chắc em đã biết là ba đã về nước từ hôm qua rồi~
Vĩ An nhếch môi không gõ cửa nữa, vẫn đứng yên tại chỗ.
Không khí im lặng, nó bỗng ngồi bật dậy chạy ra mở cửa. Vĩ An cười nửa miệng, đắc ý nói:
– Không ngủ tiếp?
– Tỉnh rồi tỉnh rồi…
Nó cười cười, chính bản thân cũng quên mất hôm nay là ngày có thể coi là quan trọng, sinh nhật!
– Mau đi rửa mặt, Alex đợi em ở dưới. Lẹ lên đi, mọi người sẽ đợi em ở bữa tiệc! – Vĩ An nói
– Không đến được không? – Nó cố gắng cứu giấc ngủ
– Nói với ba được không? – Anh ta đáp
– Sẽ đến đúng giờ, anh không cần lo! – Nó cười rõ tươi
Vĩ An chỉ liếc nó một cái rồi nhìn vào cái thứ trắng to đùng nằm trên giường, hơi nhíu mày lại rồi nói:
– Đừng cho nó lên giường nữa, không tốt cho sức khoẻ em!
– À, được rồi!
Vĩ An rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-cap-2/1996248/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.