Hạ Nam đột nhiên lại nở nụ cười, hững hờ hỏi:”Em lo lắng cho anh sao?”
Mấy ngày sau đó Nguyệt Hạ Nam đã xuất viện, anh tiếp tục trở lại với đống công việc bộn bề đang nửa vời của mình.
Nỗi đau, quá khứ, tình cảm,…tất cả..tất tất cả Thinh Thinh đều dối lòng gạt bỏ, không muốn nhắc đến nữa.
Kể từ ngày hôm đó, Hà Vĩ Phong cũng không còn đến tìm cô. Mọi thứ dường như chỉ là một giấc mơ, một cơn mơ hãi hùng thoáng qua bất chợt mà thôi.
Nhưng cũng tốt, như thế có lẽ lòng cô sẽ bình yên hơn, cô sẽ không cần phải đối mặt với hắn, không cần phải làm khổ đến ai cả.
Một mình cô…mình cô chịu đựng tất cả là quá đủ rồi, Hạ yên giờ đây rất cần đến hắn, hy vọng hắn sẽ biết trân trọng người trước mắt, để rồi mọi thứ sẽ lại yên ổn.
Hơn nữa, thật chất cô cũng không có dũng khí nào để đối mặt…thật sự…cô không có…
Thật không dễ gì để nói ra những lời thứ tha. Mặc dù cô rất muốn, rất rất muốn nhưng trái tim lại không thể cho phép cô làm điều đó.Không cho phép người từng làm tổn thương nó có cơ hội làm nó đau thêm nữa.
Công việc của Thinh Thinh vẫn tiếp tục đều đặn, cô chú tâm vào công việc hơn, tất bật, năng động nhiều hơn. Một phần cô muốn giảm bớt gánh nặng cho Hạ Nam để chuộc lại lỗi lầm của mình, một phần muốn lấy công việc lấn áp đi những suy nghĩ vẩn vơ trong lòng mình.
Thinh Thinh bước đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-yeu-a-de-sau-nhe/3091778/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.