15 phút sau, hai người đã đứng trước cửa phòng 9615, xung quanh không có ít học sinh đi qua đi lại nhưng hai người lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, cô đã xác định, chính xác là nó, còn là oán linh, may mắn không phải quỷ linh.
Tiêu Vĩ nhìn vào cánh cửa màu bạc phía trên là con số 9615 màu đen thâm thẳm, đôi con ngươi lạnh lẽo đầy kiên quyết, dù xảy ra chuyện gì, anh tuyệt đối sẽ bỏ nó ở lại mà bỏ chạy, anh vẫn nhớ rõ như in chuyện của 2 năm trước, anh cứ tưởng mới xảy ra ngày hôm qua, 2 năm trước, anh mới là một chàng trai 18 tuổi vẫn còn chút ngây ngô hồn nhiên tràn đầy tự tin nhiệt huyết.
Nhưng vào ngày 9 tháng 10, hai năm trước đã cướp tất cả sự hồn nhiên vui vẻ hoạt bát đó đi, nếu lúc đó anh không tự tin tự đại mà rủ cậu ấy đi cùng anh đi giết oán linh ở trong một căn nhà hoang thì cũng không xảy ra chuyện đó.
Lần đó anh vô cùng hoảng sợ và cũng trưởng thành hơn, không còn tự phụ tự cho mình là thiên tài, rất tài rất giỏi và không sợ trời sợ đất, học được cách khiên tốn, tĩnh lặng bình tĩnh trước mọi chuyện và dứt khoát quyết đoán hơn, cũng vì lần đó mà anh nén mất đi một người bạn thân một người cộng tác ăn ý và cũng nén mất đi cả tính mạng của mình nếu không phải sư phụ anh đến kịp chỉ sợ.... Hai người đều không có khả năng sống sót trở về.
Còn cậu ấy thì bị thương vô cùng nặng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-trong-mong/97706/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.